Truyện tiên hiệp “Vũ động càn khôn” chương 7: Thổi thể đệ tứ trọng

Truyện tiên hiệp “Vũ động càn khôn” chương 7: Thổi thể đệ tứ trọng

Vũ Động Càn Khôn – Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 7: Thối Thể Đệ tứ Trọng!

Dịch: Túy Thư Cư Sĩ

Biên: Túy Thư Cư SĩTrong sơn động mát lạnh, Lâm Động dễ chịu dầm người nhà giữa Thạch Trì, mặc cho chất lỏng kì quái kia thâm nhập thảnh thơi vào trong thân thể mà phiêu dạt sảng khoái vô cùng, gương mặt nhỏ xíu gò lim dim, đầy vẻ hưởng thụ.

dưới làn nước đại dương trong veo, đã từng tia từng tia chất lỏng màu đỏ như rong tảo bám dính vào thân thể Lâm Động, rồi chui qua lỗ chân lông đi vào cơ thể nó, không hoàn thành tẩm bổ, rèn đúc lại cốt cách thức, khiến cho body đau ngứa và nhức nhối lạ kỳ… Dù thế, cơ thể của Lâm Động tợ hồ không phải bài xích thứ chất lỏng này, mà hoàn toàn trái ngược Bên cạnh đó nắm rõ nó cực kì có ích đề nghị tham lam hấp thu một cách điên loạn, tựa như quỷ đói ngàn năm không thấy máu vậy.

Lục bục..!

lúc Lâm Động còn sẽ lim dim, thì nước trong ao đột bồng bềnh rồi lăn phăn nổi sóng, ngay tiếp đến, một cơn đau buốt nhói lan tràn body, như xé da lóc giết mà trào ra.

Cơn đau bất ngờ làm cho Lâm Động thất kinh thất sắc, ngay tức khắc trợn mắt nhìn… Chỉ nhìn thấy… Làn da trên cơ thể nó từng mảng đã từng mảng trôi tuột xuống như rắn lột, làm cho nét kinh hoảng trong góc nhìn bỗng nhiên hóa thành mừng như điên.

Thay da đổi làm thịt, nó mới đây cứ dễ ợt thế mà tiến vào Đệ tư trọng của Thối Thể rồi sao?!

– sau cùng cũng đạt mức bước này..!

Đọc truyện ngôn tình lấy chồng bạc tỷ

Lâm Động liếm liếm môi, trong tâm cực kỳ kích động! Trong Cửu trọng của Thối Thể, tam trọng đầu chỉ thuần túy là đoàn luyện cơ thể. Chỉ lúc nào đạt tới Đệ tứ trọng, new cảm nhận ra ích lợi của tu luyện, làn da vừa hiện ra chắc nịch như gỗ đá, cho dù cho là lực lượng xuất xắc phòng thủ cũng phần lớn mạnh bạo hơn rất nhiều đối chiếu 3 trọng trước.

Lâm Động chú ý nhìn, sau khoản thời gian lớp da cũ toàn thể tuột xuống, nó liền bơi một vòng vèo đại dương, kế tiếp dancing ra khỏi Thạch trì, lừ đừ ve vuốt cánh tay trần cứng nhắc. Chỉ thấy như vừa vuốt sang một khối sắt nguội trơn, một nhận thấy chắc nịch kỳ lạ rần rật truyền khắp lòng bàn tay Lâm Động.

Phật… phật… Phật..!

Đè nén sự phấn khích xuống, Lâm Động tức tốc thi triển Thông Bối Quyền. Quyền pháp tấn công ra, mang lại tiếng gió vù vù, ko ngờ lại có thể thổi bay bụi đất bên trên nền đá, uy thế tổng cộng lạ lùng trước nay.

Thu công ngừng quyền, Lâm Động cười hắc hắc, nhìn về phía Thạch trì, cung tay cười:

– Thật đa tạ!

thú vui vừa nhạt, Lâm Động như bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn nheo ánh mắt xuống Thạch Trì. Chỉ quan sát thấy qua mười ngày liên tục hấp thụ, Dường như chất lỏng red color nhạt bên phía trong Thạch Trì vẫn vơi đi không ít.

Tham khảo ngay danh sách truyện đam mỹ hay tại truyen 24.com

– Xem ra, chất lỏng này cũng ko phải là vô vàn…

Nó gãi gãi đầu, dẫu vậy ko tỏ ra tiếc bất ngờ, thò tay lục lọi nào đó trong ngực rồi móc ra một chiếc lọ ốm tầm hai ngón tay. Loại lọ trong quãng, rất có thể nhìn thấy đc hai giọt chất lỏng red color làm việc phía bên trong…

thời gian mới rồi nó luôn luôn đưa theo bên chúng ta Thạch Phù thần bí kia, đề nghị cũng phát hiện, cứ năm ngày, từ là 1 lỗ nhỏ nhắn trên Thạch Phù lại tiết ra một giọt chất lỏng màu đỏ. Đồ vật chất lỏng này chẳng hề xa lạ với Lâm Động, bởi nó đó là thiết bị vẫn bé xíu vào Thạch Trì, phát hành mẫu nước hàng đỏ bên trong, sở hữu điều so với nước Thạch Trì thì đậm đặc hơn rất nhiều.

– có lẽ Thạch Trì kia cũng không lưu bảo quản được bao nhiêu!

Lâm Động ngay tắp lự suy nghĩ, vì lâu đời vậy đó, Thạch Trì hẳn yêu cầu cất đầy đồ gia dụng chất lỏng này rồi, chứ chẳng những đủ cho nó cần đến trong mười ngày ngắn ngủi như vậy đang sở hữu tín hiệu tiêu tan.

– sau đây đến nơi đây, hẳn bé bỏng một giọt vào.

Lâm Động vuốt ve loại lọ nhỏ nhắn, thầm tiếc. Chiếc chất lỏng này quả thực trân thích, mãi năm ngày mới đc 1 giọt nho nhỏ. Nó nhất quyết đề nghị tậu thời cơ len lén cho Lâm Khiếu cần đến. Sở hữu tính năng thần kỳ vậy đó, chắn chắn vẫn giúp sức cho thương thế của Lâm Khiếu khôn cùng nhiều!

Thở dài một hơi, Lâm Động đậy mẫu lọ ốm đi, mặc áo quần vào rồi chuồn ra khỏi sơn động, quay về nơi tập dượt của chính nó. Sở hữu điều khi nó vừa định tập dượt thì 1 bóng người thân từ xa chạy ào đến, hô hoán:

– Lâm Động! Không ổn rồi..!

– Lâm Trường Thương, có chuyện gì vậy?

Lâm Động lãnh đạm liếc nhìn mọi người kia, gập thân khỏe mạnh nhấc bổng nhị khối đá phệ lên, rồi uể oải hỏi. Nguồn truyện: eo thon nhỏ

gia đình bạn vừa đến là một trong thiếu niên tầm mười 3 mười tư tuổi, tương đối kếch xù, tên là Lâm Trường Thương, con Ngũ bá của Lâm Động, quan hệ cũng tầm thường. Mang điều Lâm Động biết, tên này khiến cho quen có nó, chỉ đặt kiếm thời cơ gần gụi Thanh bạn hữu, mà tóm lại thì cũng không tới nổi tệ cho lắm.

– Thanh bè đảng mang chuyện rồi!

Lâm Trường Thương với vẻ vừa chạy một gần đúng vô cùng dài, hổn ha hổn hễn nói!

Phịch!

khối đá bên trên tay Lâm Động đột nhiên rơi thẳng xuống đất, cát bụi văng tung tóe, nó nghiêm mặt hỏi:

– Chuyện gì sẽ xảy ra?

Đọc thêm truyện light novel

đối với mụi mụi mồ côi này, Lâm Động rất là vồ cập. Nhưng mà tiểu nha đầu kia tuy tí hon nhưng mà vô cùng lanh lợi linh động, không có nửa điểm của một đứa nhỏ xíu ương bướng khó bảo. Chính vì như thế, ngay cả phụ vương vốn vô cùng nghiêm khắc của Lâm Động cũng khôn xiết chiều chuộng, chưa một lần quở. Tuy Thanh đồng chí không cộng huyết thống, nhưng mà ko nghi vấn gì, cô nàng này thật sự là tiểu công chúa của Anh chị.

– Con bà nó, phần đa bởi tên hỗn đản Lâm Sơn mà ra…

Lâm Trường Thương hùng hùng hổ hổ:

– Thanh bạn bè hôm nay đến rừng rậm sau núi chơi, vô tình nhận ra một cội Xích Dương Thảo, nào ngờ đám mất dạy Lâm Sơn kia cũng thấy, giờ đã chặn đường Thanh bầy ở đằng kia kìa..!

– Lại là Lâm Sơn..!

Lửa giận như bùng lên trong góc nhìn Lâm Động! Thanh bọn mấy bữa nay phần đa đi tới rừng rậm sau núi, Lâm Động biết hàn huyên của con bé nhỏ là muốn chọn cho nó một ít linh thảo linh dược giúp đỡ tu luyện. Trước đây nha đầu kia cũng từng thực hiện vậy, chỉ nên sau đó 1 lần vấp ngã ngã bị thương nặng trong rừng, thân phụ Lâm Động đang cấm tiệt ko để vào rừng nữa, ai ngờ im chưa bao lâu, con nhỏ bé lại dấm dúi trốn đi tìm!

Đọc truyện tinh thần biến

– Dẫn đường cho ta!

Lâm Động phủi đám bụi đất bên trên tay, gằng giọng.

– Ớ! Một mình ngươi sao? Hay là đọc ba bá đi…

Nhìn Lâm Động lầm lũi tiến bước, Lâm Trường Thương cuống quýt ngăn cản! Lần trước Lâm Động đã bị đồng minh Lâm Sơn tiến công cho hôn mê bất tỉnh, giờ nhưng mà tới, chỉ tổ ăn đòn. Nó tuy ghét Lâm Sơn, mà cũng biết là tên kia quyền cước khôn xiết cứng a!

– Đừng có rất nhiều lời, chậm chạp một tẹo, Thanh bè lũ bị khi dễ, thì ngày mai ngươi đừng hòng sắp tới nhưng sắm nó chơi đùa!

Lâm Động cau mày, tam bá nhưng mà Nguyên tôn Lâm Trường Thương đọc chính là cha của nó, Lâm Khiếu! Bất quá đầy đủ chuyện của trẻ nít này, thành viên gia đình to đứng ra cùng lắm chỉ nên trách mắng dạy bảo 1 phen, sao xóa được ân oán khí trong tâm địa nó!

– Được… đc rồi..! Đi theo ta, trường hợp chút nữa tên Lâm Sơn kia động thủ, ta đây sẽ giúp đỡ đa số mọi người ngăn cản nó. Hiện giờ ta đang đạt tới mức Thối Thể Đệ tam trọng, ăn vài đấm hẳn sẽ không sao đâu!

Lâm Trường Thương gãi gãi đầu, tợ hồ sợ mấy lời hù dọa của Lâm Động, tất tả quay đầu dẫn đường.

nhìn thấy thân hình phệ ú của Lâm Trường Thương ục ịch chạy trước, Lâm Động không nhịn được phì cười. Thế nhưng nụ cười ko được bao lâu sẽ tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt căng thẳng lầm lì:

– Lâm Sơn, lần này ta nhất thiết tấn công ngươi như đánh một con chó..!

Đọc full link truyện vũ động càn khôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *