Tóm lược truyện Âm Thanh Của Em Là quả đât Của Anh

Tóm lược truyện Âm Thanh Của Em Là quả đât Của Anh

Lộ Miểu lỡ đần độn một lần qua đêm với Kiều Trạch, đây trọn vẹn là việc ngoài ý định, cả hai tiếp nối lại vùi mình trong các công việc, hơn nửa tháng ko hỏi han gì nhau, đến lúc bắt gặp lại là tại buổi tiệc sinh nhật đàn bà Thẩm Ngộ. Hai người ngồi đối diện nhau, nhìn đa số người ồn ào, yên lặng.

trình làng truyện Âm thanh của em là nhân loại của anh

Tác giả: Thanh Phong Ngữ
Thể loại: ngôn tình, trinh thám

Trích đoạn truyện Âm thanh của em là nhân loại của anh

xung quanh rầm rì xôn xao, hầu hết người cố nhịn cười, nhưng chẳng biết ai đó đã chọc thủng bầu không khí này trước, “phì” một tiếng bật mỉm cười, nhất thời những người khác cũng tương tự quân cờ domino bị đẩy té, người này tiếp người kia, tất cả ko thèm quan tâm đến hình tượng mà cười phá lên, còn sở hữu người vỗ vai an ủi Lộ Miểu, khuyên cô nén bi yêu quý.

Phó cục trưởng Lưu nhìn điệu bộ như bị sét đánh tới dại dột người của cô, vừa bực mình vừa ảm đạm cười cợt, ý mỉm cười đã chảy nơi cổ họng, suýt nữa ko dừng lại được, nhưng cuối cùng cũng xét đến việc thân là chỉ dẫn uy nghiêm, chỉ ho nhẹ một tiếng che giấu, rồi vểnh râu trừng mắt với Lộ Miểu: “Rốt cuộc đầu óc cô bỏ đi đâu thế hả? Tình trạng đó mà giống dắt chó đi bộ à?”

>>> Xem thêm truyện Cưới trước yêu sau

“Đúng là không giống ạ.” Lộ Miểu cảm thấy tủi thân, “Nhưng con chó mà anh ta dắt đó…”

“Phì”… Lại một tràng nín cười lớn vang lên, cắt ngang tiếng nói của cô.

Giọng này là của gã đàn ông kế bên phó cục trưởng Lưu vọng tới.

Lộ Miểu biết anh ta, đội trưởng đội truy bắt ma túy, Tiếu Trạm.

Chuyên ngành hồi đại học của cô là điều cấm thuốc phiện, vốn xin vào đội truy quét ma túy, khi chính là anh ta phỏng vấn, không nghĩ đến kết thúc lại nên vào đội chó nghiệp vụ.

Cô ko gặp gỡ mặt anh ta nhiều lắm, trong ấn tượng chính là một lãnh đạo tương đối là nghiêm túc đứng đắn, ngày nay cả khuôn mặt nén cười đỏ ửng, khỏe miệng ko kỹ càng cong lên rộng rãi lần rồi âu sầu đè xuống, tiếp nối rõ rệt giả vờ ho khan, tay bắt lại chắp sau lưng.

Lộ Miểu cũng chẳng thể khuyên anh ta muốn cười cợt thì cứ việc mỉm cười đi, cô chỉ biết lặng thinh.

Phó cục trưởng Lưu khẽ ho, rồi nhìn cô: “Thấy oan ức lắm bắt buộc không?”

“Không mang ạ.” Lộ Miểu biết mình sai, ngoan ngoãn nhận sai, “Là cháu đã không nghiên cứu rõ ràng tình trạng lúc đó, suýt nữa hại tất cả người, xin chỉ dẫn xử phạt.”

dáng vẻ cúi đầu cụp mắt nhìn sao mang vẻ đáng yêu mến, phó cục trưởng Lưu cũng ko định làm cho cô khó xử, hắn cũng không muốn vì cô mà khiến lớn.

hành vi khi sáng vốn thực hiện thuận tiện nhanh, nhưng trong khi nguy cấp lại không thấy Kiều Trạch phụ trách tháo bom đâu.

năng lực nghe của cậu ta không tốt, cũng không bí quyết nào liên lạc qua Smartphone đc, các nhân viện tháo giỡ khác dù đã cố gắng giành giật từng phút từng giây, nhưng chung quy cũng không làm gã an tâm bằng Kiều Trạch.

Cũng may tiếp đến cậu ta chạy đến đúng lúc, bao bọc lấy chú chó to, gương mặt tuấn tú lạnh giá vô ngần.

gã biết chú chó đó, đó là con Labrador xuất thân từ đội chó nghiệp vụ, được thuần phục thành giống chó trợ thính, nhưng vốn cũng chính là chó sắm bom mìn, đánh khá chất độc rất tương đối, bình xoàng xĩnh ra phía bên ngoài Kiều Trạch kém hay dắt nó theo.

Chú chó oai vệ từng được xưng là gan góc nhất trong đội, khi bấy giờ cuộn tròn trong cánh tay Kiều Trạch, có theo khổ đại thâm thù “gào khóc” với Kiều Trạch, oán niệm cực kỳ sâu.

Kiều Trạch lạnh mặt, khi đến bên cạnh gã thì ném con chó vào trong ngực ông: “Để mắt tới con chó dở người đần độn này.”

Dường như là nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Phó cục trưởng Lưu sống hơn nửa đời vẫn chưa trông thấy tình cảnh nào ai oán mỉm cười như vậy, trường hợp ko bắt buộc lúc đó cấp bách, mang khi gã đã đọc cậu ta là trò giải trí rồi.

công việc tháo bom thực hiện rất tiện lợi.

khi gỡ bỏ báo động kết thúc, Kiều Trạch đi về phía hắn, ôm lấy con chó dở hơi dại kia, ném xuống đất, nó u oán thù nhìn cậu ta một chiếc, rồi tiếp nối yên lặng nằm sấp xuống nơi hẻo lánh, giằng co với cậu ta không chịu rời đi.

Kiều Trạch cũng chẳng thèm quản nó nữa, liền nhờ ông tìm người, đây là gã tậu người hộ cậu ta.

kết thúc con Labrador tranh chấp với cậu ta cũng bị cậu ta kiên quyết tóm nhét về lại trong xe, hiện tại còn đang nằm sấp trong công sở của gã mà phiền muộn.

Phó cục trưởng Lưu khẽ ho, cũng không nói là không phạt Lộ Miểu, chỉ nghiêm mặt: “Vào phòng làm cho việc của tôi một chuyến.”

Nói xong xoay người cất bước.

Lộ Miểu đứng tại chỗ không yên, tội nghiệp nhìn các đồng nghiệp khác.

các người khác ko nín mỉm cười đc, an ủi cô: “Mau đi đi, duỗi đầu là 1 trong đao mà rụt cổ cũng là một đao, chết sớm đầu thai sớm.”

Lộ Miểu ôm theo tâm tình thấy chết không sờn tới văn phòng của phó cục trưởng Lưu, người vừa bước vào cửa đã thấy người đàn ông mặc áo đen ban sáng sủa, đang ngồi ở chiếc ghế thứ nhất bên cần trước bàn khiến việc, nghiêng người ngồi, khuỷu tay thuận tiện chống lên trên ghế, trong tay đang bắt tập hồ sơ, chỉ nhìn chứ ko lật, từ đầu đến chân choàng lên vẻ biếng nhác tùy tiện.

Chúc bạn xem truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *