Tóm lược truyện 1 centimet Ánh Dương

Tóm lược truyện 1 centimet Ánh Dương

Biết nhau quá sớm, kỷ niệm quá nhiều đề xuất chúng ta cũng mơ biển về nhau. Cô chỉ nhớ rằng, mình từng bỏ mặc tất cả để yêu anh, tuy vậy anh vẫn phụ cô.

Ra mắt truyện 1 centimet ánh dương

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện 1 cm ánh dương

Khi Quý Thành Dương bế Kỷ Ức bây chừ đang sốt mê man vào căn nhà mình cũng chính là lúc chị dâu thứ đi rời khỏi nơi nấu ăn, thấy được liền nhảy cười. Với tính bí quyết của anh ấy, đến con cháu ruột của bản thân mình còn chẳng bao giờ chịu đựng bế, cảnh này khẳng định khiến người nhà khác cảm giác hiếm có.

“Cô ốm đã ốm, em định gửi cho cơ sở y tế nhưng cô bé chắc chắn chưa chịu đựng. Thấy căn nhà không tất cả ai đề nghị em cứ bế về nhà người trong gia đình trước sẽ.” Quý Thành Dương bế Kỷ Ức vào phòng thành viên gia đình cũng như nhẹ nhàng đặt nữ xuống giường.

Rồi anh sử dụng hai ngón tay để đo ánh nắng mặt trời của Kỷ Ức.

“Nhà Tây Tây không có ai là chuyện bình bình.” Chị dâu thứ chẳng mấy nhọc lòng, “Họ nuôi trẻ em đa phần bằng cách thức áp lực tinh thần cơ mà sinh hoạt ‘thả rông’.” Chị dâu thứ vừa nói vừa lấy thuốc.

Chị dâu thứ là hiệu trưởng trường Tiểu học trong viện, hai nhà lại là hàng xóm tầng bên trên tầng bên dưới đề xuất cực kỳ nhiệt tình.

Kỷ Ức sợ bóng tối, thỉnh thoảng ngôi nhà không có một số người đã lên lầu ngủ cùng với Quý Noãn Noãn cũng là chuyện bình thường.

“Áp lực tinh thần? Nuôi thả rông?”

“Dăm ba câu không nói rõ hết được, để chị lấy rõ ràng nhé. Áp lực đè nén ở đây là rất là xem trọng câu hỏi dạy dỗ chị em, Tây Tây bốn tuổi rưỡi đang vào lớp một phải dù học cùng lớp nhưng lại bé nhiều hơn Noãn Noãn hai tuổi. Ban đầu các kết quả của Kỷ Ức không tốt, toán chỉ được hơn năm mươi điểm, về sau lại dần dần theo kịp và mau chóng xếp nhất lớp, gia hạn đến tận hiện nay. Riêng đặc điểm này Noãn Noãn bắt buộc sánh được có đàn bà.”

tứ tuổi rưỡi? Quả là hơi sớm.

“Nhưng về cuộc sống của con nít thì chúng ta lại bỏ quên mấy.” Chị dâu thứ sở hữu nước ấm cũng như thuốc vào gửi mang đến Quý Thành Dương.

Anh thử mang đến Kỷ Ức uống thuốc, tuy thanh nữ vẫn mê man tuy vậy vô cùng dễ âu yếm.

mang lại gì uống nấy…

“Ví dụ cũng như đi du xuân theo trường, trẻ mỏ ngôi nhà khác bé nhất cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng nước cũng như trái cây đúng không? Còn ngôi nhà chúng ta thì trực tiếp vướng lại mang đến cô bé năm mươi tệ bên trên bàn, chẳng hiểu chúng ta nghĩ gì nữa. Cậu bảo ngồi ô tô mất hai tiêng đồng biển, con bé nhỏ chẳng được ăn uống thì có tiền cũng có khả năng gì? May mà lại hôm ấy bên tôi cũng đều có bên bên trên xe buộc phải bắt đầu phân chia giảm các loại thực phẩm của Noãn Noãn cho Kỷ Ức.”

Anh biết đến ấy bỗng dưng nhớ đến cỗ dạng uống thuốc của cô nhỏ dại lúc ban chiều.

Anh nghĩ mang lại con cháu gái của bản thân mình, hình như hai đứa là thành viên tốt của nhau. Lần nào Quý Noãn Noãn nhắc mang đến Kỷ Ức sở hữu anh qua điện thoại cũng gần như nói bởi giọng hết sức sùng bái.

“Kỷ Ức nhà bạn con cháu tứ tuổi rưỡi vẫn học lớp một, nhỏ hơn cháu hai tuổi cơ cơ mà bao giờ cũng đứng nhất lớp.”

“Chú út biết chưa, dù là khiêu vũ, thư pháp hay quốc học, gia đình ấy cũng khá giỏi. Sao con cháu lại ngốc thế?”

“Chú út chú út, chú nghịch lũ giỏi lắm bắt buộc không? Kỷ Ức đang hứa sở hữu con cháu đã chưa học bọn, cháu chỉ có lẽ thắng thành viên gia đình đấy chuyện này thôi!”

Đây là điển hình của việc giáo dục thắng lợi ư?

đến cả thất bại? Bao gồm điều Hình như phần nhiều chẳng quan hệ gì mang anh.

Anh nhường buồng mình cho nàng và trải chăn ngủ của phòng đọc sách. Mang đến tối, biệt lập anh đang quên mất sự tồn tại của Kỷ Ức, khi ra không tính rót nước uống bắt đầu trông thấy phụ nữ vẫn tỉnh và đã ngơ ngác xây dựng chú ý ngó xung quanh.

Kỷ Ức không nhớ rõ người sẽ lên đây phải làm gì, mãi cho tới khi trông thấy anh.

bên dưới ánh sáng của đèn căn bếp, Quý Thành Dương đeo một chiếc kính gọng vàng, trông rất nhã nhặn cũng như tân tiến. Anh sẽ khuấy ly cafe đặc vừa pha, khi trông thấy Kỷ Ức cũng thoáng sững sờ.

Kỷ Ức lừ đừ đặt chân đến, bé dại giọng nói: “Cháu về ngôi nhà đây, tạm biệt chú út Quý nhé.”

Anh cúi xuống, cũng cần dùng tiếng nói thật bé dại để trả lời: “Ngủ một nhà bạn bao gồm sợ tối không?”

Kỷ Ức ngơ ngác, sao chú út Quý lại biết các bạn sợ tối?

kỳ diệu thật.

Kỷ Ức lắc đầu: “Bật hết đèn lên, dù sợ cũng biến thành ngủ được thôi.”

“Ngủ lại đây đã đạt được không?” Anh cố tỏ ra như đang dỗ trẻ em.

Kỷ Ức cầm lại lắc đầu: “Sáng mai bà bầu con cháu về, sớm lắm, chỉ về một lát là lại đi ngay. Cháu cần về căn nhà ngóng chị em.”

dường như siêu kiên quyết thì phải?

Anh không nói gì mà lại chỉ vuốt nhẹ cánh tay Kỷ Ức, cũng hạ ốm rồi.

Kỷ Ức đột nhiên hiếu kỳ, chỉ thứ anh sẽ nỗ lực trong tay: “Đây là đồ vật gi ạ?”

“Cà phê.” Anh đáp.

Trong nước vô cùng ít nhà bạn uống thứ này, nhất là đều gia đình cách mệnh chỉ uống trà và nước trắng là đủ, nên người vợ quả thực lừng chừng mang đến cà phê. Kỷ Ức khẽ “vâng” rồi liếc nhìn thứ chất lỏng trong cốc. Anh mỉm cười, gửi ly mang lại Kỷ Ức, ra hiệu bảo thanh nữ thử một ngụm.

thế cho nên đây là lần bước đầu tiên Kỷ Ức được nếm thử mùi vị của coffe. Chưa bao gồm mặt đường nhưng có mùi sữa thơm nồng.

nói chung, vày hết sức lạ.

Kỷ Ức uống xong, vẻ mặt vô cùng Boss.

Quý Thành Dương thốt nhiên nghĩ ra một Việc hết sức rất lớn, thanh nữ uống cà phê lần đầu liệu có mất ngủ không?

Anh đúng là chưa phù hợp dỗ trẻ nít.

Quả nhiên Kỷ Ức thức trắng đêm đến tận khi trời sáng, cô bé ngồi dậy chữa soạn chuẩn bị sẵn sàng đón bố mẹ về ngôi nhà, ai ngờ ngóng mang đến tận trưa cũng chẳng thấy ai, chỉ nhận được một cuộc điện thoại vô cùng ngắn gọn, chúng ta nói rằng, khoảng tứ ngày nữa mới về thăm Kỷ Ức được. Kỷ Ức khôn cùng thuyệt vọng, quanh đi quẩn lại trong nhà mãi cũng chẳng có Việc gì dạng hình lại lôi hết sách ở phòng buôn bán của ông nội ra, sẵn sàng đọc lại.

>> bài viết liên quan chuyên mục Cưới trước yêu sau

của cả gần như là sách cổ. Độc đáo quyển Tam quốc diễn nghĩa và Truyện cổ Grim Kỷ Ức yêu mến hầu hết là chữ phồn thể được in đọc.

Vừa hay, có lẽ đọc mang đến qua thời gian.

giữa trưa của tư ngày sau, đúng vào lúc ánh nắng đã gay cáu nhất thì Quý Noãn Noãn đi du lịch trở về trước dự định. Bạn nữ chạy từ tầng bốn xuống tầng một, gõ góc cửa Kỷ Ức cật lực, cần dùng phương thức có tác dụng nũng quen thuộc để lôi Kỷ Ức đến hồ bơi ngoài trời. Chờ đến khi Triệu Tiểu Dĩnh thành lập thì Kỷ Ức đã bị cháy nắng rồi.

Quý Noãn Noãn không biết tập bơi yêu cầu chỉ ấp ôm phao nổi lềnh bềnh trên mặt nước, truyện trò mang Kỷ Ức. Sau khi bị cháy nắng chỉ biết thè lưỡi bảo: “Hôm nay mặt trời gắt quá.” Kỷ Ức ậm ừ đáp rồi hít vào một hơi thật nhiều năm, sau ấy lặn xuống nước chặng hơn một phút. Kỷ Ức nổi lên ở một góc khác của hồ bơi, thở ra thật to gan lớn mật, sau cuối đã dễ chịu hơn các rồi.

Khi Kỷ Ức bơi trở lại nơi của Quý Noãn Noãn, con bạn bỗng nhiên nhắc mang lại chú út của mình: “Kỷ Ức, cậu thấy được chú út của tôi rồi bắt buộc không?”

“Ừ.” Kỷ Ức giữ cái phao của Noãn Noãn, kéo nữ bơi nhanh hơn một ít.

“Có đề xuất trông chú út của mình khôn xiết giống mang Irie Naoki trong Nụ hôn định mệnh1 tụi mình xem mấy hôm trước không? Takashi gì đấy ấy2!”

1 Một bộ chuyện tranh đã được gửi thể thành phim hoạt hình cũng như phim điện hình họa hết sức có tiếng của Nhật, tên nơi bắt đầu là Itazura na kiss.

2 Takashi Kashiwabara, là diễn viên đóng vai Irie Naoki khi truyện Itazura na kiss được đưa thể thành phim.

“… có giống đâu?” Tuy Kỷ Ức biết, chú út Quý cũng như Irie Naoki hầu như là thần tượng của Noãn Noãn, các cực kỳ đẹp trai tuy vậy cảm nghĩ chúng ta mang đến khẳng định khác xa nhau chừng.

Kỷ Ức cầm lại sửa tứ rứa của Noãn Noãn, tận trung tâm dạy thanh nữ bơi lội.

bởi lẽ giờ này nắng quá gắt nên trong bể bơi các chỉ việc trẻ nít vẫn chơi đùa, các bạn béo phần đa đứng trên bờ. Mãi cho gần hai giờ, khi bể bơi chuẩn bị đóng cửa ngõ làm vệ sinh thì Triệu Tiểu Dĩnh mới ra mắt có đôi mắt đỏ hoe. Kỷ Ức cũng như Noãn Noãn lấy làm lạ, gặng hỏi mãi cũng không biết được nguyên do. Tuy nhiên khi bắt gặp xa xa chỉ một đám đại trượng phu thì chúng ta liền hiểu ra.

Thằng nhóc ngông nghênh nhất bao gồm là Vương Hành Vũ, em trai cộng cha khác bà bầu của Triệu Tiểu Dĩnh.

Triệu Tiểu Dĩnh vừa ra đời thì bác mẹ đã cốc hôn rồi, bởi lẽ vì cha nữ chưa mong gồm phái nữ, tuy thế quân nhân cần phải tuân thủ nguyên tắc mỗi mình có duy nhất một bé, nếu ước ao sinh bổ xung thì chỉ với cách ly hôn rồi cưới thành viên gia đình khác… Sau khi cốc hôn, Triệu Tiểu Dĩnh theo bọn họ người mẹ, còn bà mẹ cô từ tổ ấm lính trong chốc lát hóa thành tạp vụ, cũng may bà vẫn dạy tiểu học yêu cầu mới cho phép ở lại trong viện.

“Em trai cậu lại ăn hiếp cậu à?”

“Nó không phải là em trai của tớ.” Triệu Tiểu Dĩnh lại ban đầu khóc.

“Để tớ giúp cậu hả giận!” Quý Noãn Noãn ôm ấp cái phao tập bơi, gắng đạp nước mong mỏi lên bờ, tuy nhiên tốc độ chậm rãi bắt buộc quả là đang tức mang lại đỏ cả bên.

Ngốc thật.

Kỷ Ức thốt nhiên giữ lấy phao của Noãn Noãn, âm thầm nói mặt tai cô bé: “Để tớ.”

chấm dứt lời, cô liền bơi đến ven hồ bơi cũng như bật lên bờ.

bạn nữ dựa theo trí nhớ sắm thấy một sợi dây thừng của phòng làm chủ, tiện tay thắt buton lại.

Một lát sau Kỷ Ức nhảy ùm xuống nước, lặn vốn là Bộ trường của cô ý nhỏ dại, sáng tạo ngày nay bể bơi mới chũm nước đề nghị không cần đến kính cũng có thể nhìn được dưới nước trong chặng bí quyết ngắn. Kỷ Ức lặn mang đến chân Vương Hành Vũ, vòng sợi dây thừng quấn quanh đôi chân cậu ta rồi buộc chặt, sau đấy bơi đi chưa quay đầu lại.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>> tham khảo thêm thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *