Nhận xét truyện Vẫn Mơ Về Em

Nhận xét truyện Vẫn Mơ Về Em

tối nào em cũng ngồi bên trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em và đúng là ngốc quá, sao chỉ chú ý lên trên, nếu như cúi cong người xuống chú ý thì có nên đã nhận thức thấy anh rồi không?

Trình làng truyện đã mơ về em

Tác giả: Hồng Cửu
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện đang mơ về em

Còn hai ngày nữa là xác nhận ra trường. Sáng ngủ dậy, bên tôi hợp tác đồng ý thu dọn đồ đạc. Với phụ nữ bọn tôi, đời sinh viên chẳng những tích lũy kiến thức hơn nữa là tích cóp rất nhiều đồ lặt vặt. Chú ý đồ đạc hóa học đống từ giường mang đến sàn nhà, Tiêu Tiêu ngán ngẩm châm chọc: “Tô Nhã, cậu trốn từ hành tinh Đồng Nát mang đến đây hả? Tớ không thấy đứa nào căn hộ cao cấp thành phố bên cạnh đó lắm đồ như nắm này đâu!”

bên tôi nguýt chúng một nó cái rồi tiếp tục quá trình của bản thân mình. Đã thu dọn thì lớp trưởng Call điện đến, cậu ta nhờ chúng tôi báo có đám cô gái về tối nay cả lớp đang tụ tập tại quán karaoke Golden Melody, coi như là cuộc ăn uống nghịch rốt cuộc thuở đầu tốt nghiệp.

chấm dứt mệnh lệnh đưa thông tin thì cũng từng giữa trưa. Trác Hạo hotline điện đến khi bên tôi mải tranh cãi sở hữu Tiêu Tiêu xem buổi tối nay hai đứa sẽ hợp lực tác chiến uống làm sao cho thật sẽ hay hát hò tới bến.

Qua điện thoại, giọng anh thật ngọt ngào: “Em xếp đặt đồ đạc kết thúc chưa?”

Mấy ngày trước chúng tôi lỡ hẹn Trác Hạo buổi tối nay cho giúp chở đồ về căn nhà, nhưng nào ngờ lại phát sinh bữa đại tiệc karaoke chia ly lớp vậy này, xem ra câu hỏi tải đống đồng nát Bạc Tình triệu của tôi nên lùi lại một ngày thôi.

tôi lấy tinh thần, vứt ngay khẩu khí cãi cọ hùng hổ mang Tiêu Tiêu ban nãy, chuyển hẳn sang hóa học giọng rất là dịu dàng hiền thục nói sở hữu anh: “Em sợ hiện nay không gửi được rồi, ban đêm em còn bắt buộc đi họp lớp nữa.”

Trác Hạo hỏi: “Sắp tốt nghiệp mang lại địa điểm rồi, còn họp lớp gì nữa?”

tôi định kể về tối nay bọn tôi đang mang lại quán Goleden Melody, cả lớp tụ họp đông đủ đùa bời thuở đầu chia ly, gọi tắt là “họp lớp”. Nhưng lại không đợi tôi giải thích quan niệm kiểu cảm hứng bí hiểm hết sức “Tô Nhã” này, anh đang vội nói: “Nhã Nhã, anh xin lỗi! Bao gồm khách đến, không chuyện trò nữa, về tối nay vui vẻ nhé! Mai anh vẫn mang lại gửi đồ về mang đến.”

bên tôi chỉ mới “Ơ” lên một tiếng, chưa kịp đòi nụ hôn tạm biệt thì Trác Hạo đã gác máy.

mặt tôi xị ra. Giờ là giữa trưa, chúng ta nên nhà hàng ăn uống nghỉ ngơi. Dễ thường quý khách chưa thấy đói à? Cứ mục đích giờ ăn uống nhưng mà bàn chuyện!

ban đêm, bên trên mặt đường mang đến Golden Melody, chúng tôi cũng như Tiêu Tiêu vừa chạy bộ vừa buôn dưa lê.

Tiêu Tiêu hỏi: “Tô Nhã này, các bước của cậu mang đến đâu rồi?”

“Hòm hòm rồi, ba má tớ nhờ chỗ quen biết, xin mang đến tớ mang lại trường Trung học số 1 dạy, nghỉ hè dứt đang đi làm. Bạn Tiêu Tiêu này, lần sau chạm chán nhớ phải Gọi tớ là giáo viên Tô nhé, đa tạ.”

Tiêu Tiêu mới đầu còn hứ một tiếng, sau đã thử vẻ hâm mộ nói: “Ôi, bao gồm cha mẹ là viên chức, tốt thật đấy! Câu hỏi gì cậu cũng chẳng hề lo, vừa có lợi nghiệp đã làm được ngay công việc. Trường Trung học bậc nhất nhưng mà, là trường chuẩn quốc gia đó. Nghe nói trường đấy các “màu” lắm, chỉ riêng trợ cấp cho lớp tự học buổi tối thôi, một năm cũng đủ download một phần ba chung cư cha gian hai sảnh. Có điều, tiếc cố gắng cho các mầm non nước nhà, một cô nuôi dạy hổ sắp hại cụm em rồi.”

>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện ngôn tình h

tôi sấn sổ đáp trả: “Ngưỡng tuyển mộ mọi người chứ gì, nhận tớ là chị em nuôi đi! Sau này, khi nào bà nuôi mang lại mẹ nuôi miếng bánh, nhất định người mẹ nuôi sẽ phân tách đến nhỏ miếng cháo!”

Tiêu Tiêu tức tối quát: “Cút!”

Hai đứa giữ vững cười nghịch tới tận Golden Melody. Cả lớp tụ tập đông đủ, cuộc họp lớp thừa nhận ban đầu.

Vừa trông thấy chúng tôi, lớp trưởng đang hối hả mời bên tôi hát bài bác đầu tiên để khuấy động không gian. Cậu ta còn chưa ngớt tâng bốc rằng giọng của tôi cực kỳ truyền cảm.

Tiêu Tiêu nghe cầm cố nuốt không trôi, lẩm bẩm: “Lớp trưởng bị điên rồi!”

Vờ cũng như không nghe thấy lời Tiêu Tiêu, tôi trịnh trọng chũm micro lựa chọn bài, đắm chìm cất tiếng hát.

Hát ngừng bài bác ban đầu, bốn phương tám hướng vang dậy tiếng la ó, bọn chúng mình nhao nhao van nài: “Tô Nhã! Chị Tô! Dì Tô!… Có tác dụng ơn tha mạng! Nhường lại micro đến tớ được không?”

chúng tôi đành trả micro, Tiêu Tiêu lạnh nhạt hứ một tiếng: “Thế nào? Đau chưa! Trình này mà cũng đòi song ca mang tớ á?”

tôi không thèm đáp lại chúng, quay sang nói có Tiểu Lý đang thay micro: “Này, Lý Tử, Tiêu Tiêu có muốn hát một bài.”

Lý Tử mặt tái mét hét toáng lên: “Đừng! Cậu hát hoàn thành bọn tớ đang chết mang lại nửa gia đình rồi, ngồi nghe Tiêu Tiêu hát nữa thì cho nửa còn sót lại chẳng những bị tiêu diệt nốt Nhiều hơn hóa tro luôn.”

Kỳ thực tôi và Tiêu Tiêu vô cùng hy vọng được hát tuy nhiên đám thành viên hung tàn này quán triệt tụi tôi cách diễn đạt. Chúng nó bảo, hy vọng hát ư, được thôi, đợi đến khi của cả uống say, không ai nghe thấy gì nữa thì mang lại lượt chúng tôi.

Bởi vậy, để mấy đứa chuyên gia giữ micro buông tay, chúng tôi và Tiêu Tiêu bắt đầu tiến hành chiến dịch dụ dỗ và chuốc rượu. Được một lúc, mặt mũi mấy đứa kia chẳng chút biến sắc, còn tôi vẫn chịu đựng không nổi ao ước lao vào che chở sinh lắm rồi!

Tiêu Tiêu chú ý tôi đau buồn nhăn nhó mặt mày liền hiểu ngay vấn đề: “Thôi xong! Vừa uống được ít rượu vẫn vắt này rồi! Mau cơ mà đi đi, để tớ đánh nhau nốt!”

tôi cảm kích, chắp tay thi lễ chào chúng, rồi đứng dậy bắt đầu thẳng tiến tới che chở sinh. Khổ nỗi, đây là lần đầu tiên bên tôi đặt chân tới cửa hàng Golden Melody này, nào tất cả biết phòng thủ sinh ở địa điểm nào! Trước nay cả đàn chỉ quen cho một tiệm khác cách trường cả vòng loài người thôi.

>> tham khảo thêm phân mục truyện Cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *