Nhận xét truyện Đừng bỏ mất tình yêu

Nhận xét truyện Đừng bỏ mất tình yêu

Đừng bỏ mất tình yêu là bộ truyện với nội dung quay quanh mối tình giữa một chàng trai với phép lực bự nằm chính quyền thị trấn. Anh đang bỏ tiền của, lao động sẽ giúp cho đàn bà của kẻ thủ sau khoản thời gian hộ gia đình cô ta gặp mặt biến đổi cố.

ra mắt truyện ngôn tình Đừng bỏ mất tình yêu

Tác giả: Minh Châu Hoàn
Thể loại: ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện đừng bỏ phí ái tình

lúc này đêm đang khuya, khu nhà trọ mười hai tầng lầu khu vườn hoa Cẩm biển sinh sống thành phố A, một ngày dài Bên cạnh đó cũng không có đứa ở, giờ đây sẽ đột nhiên thay đổi náo nhiệt hẳn lên.

1 cô bé nhìn còn khôn xiết trẻ từ trong thang máy bước ra phía bên ngoài. Cô mang đôi mắt xếch sáng như sao nổi trội trên gương mặt ngăm ngăm đen nhìn siêu mạnh bạo. Làm theo cô con mang mười mấy người, thoạt nhìn bộ dạng cũng tìm ra bọn họ vẫn đc tập huấn cực kỳ nghiêm chỉnh. Tốp thành viên chia khiến cho hai nhóm noi theo nhị bên gia đình bạn cô, âm thầm ko tiếng động.

Đỗ Phương Phương thoáng nhìn cánh cửa đóng chặt, bên trên môi tức tốc hiện lên niềm vui đầy vẻ coi thường. Nghe nhắc ngơi nghỉ trong đó là cô người tình bé của ck tương lai của cô. Hà Dĩ Kiệt ko nhớ tiếc tiền sắm mái nhà đẹp tươi này cho tất cả những người rất đẹp bé bỏng sống, dường như cô người thương bé nhỏ này đang hướng theo Hà Dĩ Kiệt đc bốn năm, thật và đúng là hiếm có! Nhưng mà dù sao cũng đề xuất đề cập, cô ta thật sự là người có chút âm mưu, chỉ có điều, mọi loại yêu tinh như vậy, mang bảo quản cuối cùng cũng chỉ gieo họa nhưng thôi.

Coi thêm Truyện sắc

“Tiểu thư, đề xuất hành động như thế thật sao? Trường hợp Tướng quân biết…” mọi người đại trượng phu kia vừa new mở mồm, Đỗ Phương Phương tức thời liếc cặp mắt nhan sắc như dao nhìn anh ta một chiếc, người thân nọ ngay thức thì cúi đầu không dám lên tiếng nữa. Ai nhưng mà chưa biết tiểu thư là báu vật, là viên ngọc quý, là trứng mỏng ở bên trên tay lão tướng quân chứ. . Từ bé dại ngài vẫn nuôi dưỡng cô ở bên giống như 1 ốm trai, suốt cả ngày lăn lóc quấy phá nằm ở trong ngoài doanh trại. Đỗ Phương Phương vẫn luyện được kỹ thuật cưỡi ngựa, bắn súng cực xuất xắc, thực hiện bằng lão tướng quân vô cùng thỏa mãn, thậm chí mấy lần ngài còn thở dài đề cập với mấy tâm phúc rằng, chỉ tiếc nhà chỉ sở hữu một mình Phương Phương, lại chẳng phải là 1 trong những bé bỏng trai, bằng không cô đang kế thừa đc sự nghiệp của ông!

Tuy thế trong ngày thường ông cũng sẽ luôn sử dụng nhiều về cô, còn phá lệ tự mình đưa cô theo bên mọi người để đoàn luyện. Đỗ Phương Phương sinh hoạt cùng với ông nội còn mà hơn nữa là ngơi nghỉ cùng theo với ba má mọi người. . Tiểu thư Phương Phương hướng theo Đỗ lão tướng quân với ai là chưa bao giờ, chỉ cần 1 lời nói của Phương Phương đã thắng luôn luôn nghìn vạn lời nói của người thân khác. Tầm thường tuy nhiên việc tiền hô hậu ủng ra làm sao, nịnh nọt ra sao cưng chiều đến đâu cũng thiếu. Dần dà, thậm chí phần đông gia giáo tuyệt đẹp mắt trong hộ gia đình cũng phai lạt dần đi, nhưng tâm tính cao ngạo cương ngạnh cũng ko khỏi bị nuôi bự dần rộng lớn. Huống chi lão tướng quân so với cô lại hết sức tây vị, mấy lần cô chọc họa cũng phần đông đc lão tướng quân cố ý ỉm đi, chỉ mang vài lời trách cứ cô nhưng mà thôi. Sau đó 1 thời gian dài, Đỗ Phương Phương đã trở thành tổ ấm sẽ nhắc 1 thì không tồn tại hai, trong cả là ở phía trong hộ gia đình, cha Đỗ có lúc cũng nên nhịn nhường cô mấy phần.

Cô mê mẩn cưỡi ngựa, chung chiếc roi da trâu cuộn lại thành tam vòng nhỏ dại xác xắn ko rời khỏi tay. Diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn nằm ở trong đô thị Bắc Kinh này, thanh danh “Đỗ tam mã tiên tiểu thư” nổi như cồn. (Đỗ ba mã tiên tiểu thư: Tiểu thư tam vòng roi ngựa họ Đỗ) mặc dù vậy nghe mấy vị quần là áo lượt (chỉ những thành viên con nhà vẻ vang quyền quý) đã từng hưởng qua mùi vị này, tiếp nối buôn dưa lê với mình khác rằng, Đỗ tam tiểu thư quả đúng là kẻ với bụng dạ tàn tệ, chúng ta cũng chỉ cần nhìn dáng dấp dễ thương của cô không giống mang những bộ dáng yểu điệu, õng ẽo của các thiên kim con nhà gia thế kia, nhưng mấy lần nổi lên ý định mong mỏi hấp dẫn cô. Nào ngờ người thân thiếu phụ kia lại kiểu như 1 ngọn núi lửa đang hoạt động, chưa kể đc nhì câu sẽ rút roi ra luôn ! Chúng ta bị dính nhì roi vẫn bắt buộc nằm dưỡng bệnh suốt một tháng, lại xem thêm người trong gia đình YY(tự sướng) nhắc, nghe nói đợt trước Đỗ 3 mã tiên tiểu thư đã xin 1 cụ công cụ bà người thân dân tộc sinh hoạt du mục, thọ hơn trăm tuổi ngơi nghỉ tận Mông Cổ đặc chế cho chính mình chiếc roi này. Diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn dòng roi làm từ 1 đồ gia dụng vật liệu rất hãn hữu sở hữu, ngâm tẩm Truyện h suốt nửa năm, Ngoài ra trên dòng roi này còn găm đầy các chiếc gai nhìn vô cùng dọa nhà bạn. 1 Roi quất xuống, cho mặc dù cho là đàn ông nằm loại “cương cân thiết cốt” (mình đồng da sắt), cũng phải bị rách nát da lóc thịt!

Lại mang chúng ta dám to gan không ý muốn sống, sẽ gieo rắc phao đồn rằng, sau này người thân nam nhi như thế nào cưới Đỗ Phương Phương, bộ phận kia của người đấy đã chẳng thể… Cứng nổi! Lời nói này kế tiếp sẽ truyền tới tai Đỗ lão tướng quân, ông già liền vỗ tay cười to, đánh giá cao ko xong, bảo rằng ko hổ là phụ nữ hình thành trong Gia đình nhà tướng, thậm chí còn bảo, giả dụ sau này chúng ta như thế nào không hấp thu nổi Phương Phương thì ko hài lòng, lại càng không có tứ bí quyết con rể nhà họ đậu của ông!

lời nói này tạm bợ truyền ra, Đỗ Phương Phương lại càng phổ quát tự kiêu quá đáng. Hầu như nhà bạn được coi là dòng dõi hào môn đảm đang cũng núp xa xa để hạn chế cô, mặc dù thời gian trước trong số những cuộc xã giao cô sẽ đc mệnh danh là 1 trong những đóa hoả hồng mang gai, nhưng mà càng về sau này, càng dần dần không nhiều mang gia đình bạn tới hỏi han cô. Dù cho có là hoa hồng ngát hương đi nữa, nếu bị gai đâm thì gia đình bạn ta thà đứng đằng xa để ngửi hương bay đến còn hơn, dĩ nhiên việc lưu lại mạng sinh hoạt vẫn là chuyện quan trọng hơn.

mai sau cô tới làm việc làm việc thành phố A, bởi vì có chút thân yêu mang Đặng Hoa, thiên kim ở trong nhà chúng ta Đặng, phải cũng tuyệt tới nhà riêng của gia đình bạn chúng ta Đặng. Dưới đây cô cũng vẫn tham gia một số buổi xã giao mấy lần, cho nên mới quen biết Hà Dĩ Kiệt. Tổ ấm con trai này còn có chiếc gì đấy khác hẳn với mấy chúng ta con nhà thế gia thuộc phường giá áo túi cơm nhưng cô vẫn gặp mặt thường ngày, do đó dần dần trong lòng Đỗ Phương Phương vẫn có thiện cảm có anh. Đề cập lẽ ra nhì người thân cũng đã thử chạm chán nhau mấy lần, tình chàng ý thiếp cũng chỉ mấy tháng sau đã đính hôn…

Còn bây giờ, cái roi da trong tay Đỗ Phương Phương đã quấn ngơi nghỉ trên cổ tay be bé mầu sắc lúa mạch của cô, nghe thấy chân tay đề cập như vậy, cô nhếch môi lên cười một tiếng, nhấc dòng roi trong tay chỉ vào cánh cửa kia, hàm răng trắng như ngọc cắn vào đôi môi mầu sắc hồng, đôi mắt sáng như sao trời sinh ra chút chua ngoa, mặc dù vậy trong giọng nhắc sẽ đem âm điệu tự cao của con nhà quyền quý: “Phá cửa cho tôi!”

bốn chữ kể ra như đinh chém sắt, thủ công cũng không dám chậm trễ nữa, tức tốc vung tay lên. Mấy gia đình kia vốn dĩ sẽ được tập huấn nghiêm trang ngay tức khắc xông tới, chỉ có nhị tam lần, cánh cửa kia ngay tức thì đổi thành một đống tan vỡ vụn, rơi vung vãi đầy đất.

Xem thêm list truyện đam mỹ cao h

Đỗ Phương Phương khoái chí cười một tiếng, mẫu roi da sẽ quấn trên tay khẽ siết lại trong thâm tâm bàn tay một chút. Đôi giầy lính dưới chân cô đạp trên bề mặt đất vang lên tiếng cộp cộp. Mẫu áo choàng dài black color, bao đem thân hình đẹp lung linh mà lại không khiến lòi ra hiện thân thể mảnh khảnh gầy gộc của cô. Mái tóc vừa được chỉnh trang lại đẹp mắt, lấy chút hương vị của sự hiên ngang khỏe khoắn, hình dáng oai hùng. Thoáng nhìn, cô vẫn là một đàn bà đáng yêu trẻ trung, thế nhưng đôi mắt kia lại có vẻ ko thích hợp lắm với gương mặt bé bỏng của cô, nói chung nó thực hiện cho những người ta có phiêu dạt cô khôn cùng ngoa ngoắt.

Tương tứ sẽ đi ngủ từ lâu rồi. Thời tiết nghỉ ngơi thị trấn A mới rồi biến thành liên tục, đang cực kì lạnh mát như mùa hạ lại đột ngột vô cùng lạnh như mùa đông. Từ nhỏ xíu cô vẫn sợ lạnh, ngày còn chưa tối cô đã mở lò sưởi cho ấm sau đó chui vào trong lớp chăn mềm nhũn thuộc xem tivi, sau đó nặng nề ngủ thiếp đi.

lúc cánh cửa bị phá đổ cô sẽ chìm trong 1 cơn bất nhẫn mộng.

Trong mộng, Hà Dĩ Kiệt giống như thủa khởi đầu mà cô quen biết, anh tàn khốc khát máu kiểu như 1 quỷ dữ, anh tùy ý & lỗ mãng cướp đoạt cô, anh ác tự tay hại chết đứa con của họ, sau đó, anh cứ thờ ơ vậy đó nhìn cô body đầy máu, chỉ làm động tác khẽ nhếch môi nở niềm vui lãnh đạm…

những giọt mồ hôi vã ra đầy đầu, đầy mặt Tương bốn, cô bị tiếng động đập phá cực làm cho giật thột tỉnh giấc lại. Cô ngồi dậy, mái tóc dài mượt như tơ buông xoã bên trên vai bờ vai tong teo, còn chưa đến kịp mặc xong cái áo ngủ thật dầy cô vẫn xuống giường đi xem ra động tĩnh. Nhưng giờ đây bên ngoài cánh cửa phòng ngủ vang lên 1 tiếng đập thật lớn nghe cực kỳ dọa bạn, cửa phòng ngủ ngay thức thì bị đạp mở ra.

Tương tứ ko kiềm nổi lo lắng, cô run hết khắp cơ thể. Tất cả các gì vẫn trải qua khi còn làm việc Cam Túc chợt như là một cơn bão ào đến, cô run lật bật, cuống quít kéo chăn ước ao bao bí ẩn rước mình, nhưng tay cô lại tương đương không có một tý công sức nào. Cũng vào một trong những buổi tối kiểu như kiểu như thế này, gió cũng thổi mạnh vậy đó, mưa cũng rơi rất bự vậy đó, mấy tên du côn lưu manh kia cứ thế phá cửa sổ buồng cô, rồi tiếp nối chúng giữ chặt lấy nhà bạn của cô. Cô sợ đến chẳng thể chống cự nổi, lúng túng tới mức tuỳ thuộc cũng tương tự nhũn ra, khiến cho cô không còn một xíu xíu sức lực như thế nào nữa. Cô tuyệt vọng, thành viên gia đình run rẩy, run rẩy, mong đc sẽ có được người nhà nào đó từ bên trên trời giáng xuống để cứu nhà bạn. Nhưng đến phút sau cùng, ko ngờ khi đứa ở trên thân cô tuột chiếc quần của cô ra, cô lại sợ soạng nhìn thấy một chiếc dao cùn tức tốc vung lên chống đỡ lại mới thoát được một kiếp nạn, tâm sự của cô lúc đấy, cũng giống như giờ khắc này vậy…

Đèn của buồng khách bị người thân mới đến bật sáng, tia nắng ko phải bị ngăn trở ùa vào của phòng ngủ. 1 Người trong gia đình thiếu nữ trẻ tuổi, đứng tựa vào cạnh cửa, dáng vóc của cô nàng thon thả, trên người nhà choàng cái áo màu đen, đôi ủng da đến gối sáng bóng, vì vị trí đứng bị khuất tia nắng phải khuôn mặt của cô bé ngay tức khắc ẩn nằm phí trong láng tối, gần như chơi nhìn thấy được rõ cô gần đúng chừng bao nhiêu tuổi.

Sự cuồng loạn trong tâm địa của Tương tư từ từ đang định hình lại, cô kéo chăn lên giấu lại thân thể của mình, đôi mắt to sáng ngời kì cục trên khuôn mặt bé dại gò. Cô quấn chặt chăn, giọng khá run run hỏi thăm: “Cô, cô là ai?”

Nghe nhìn thấy vậy, Đỗ Phương Phương cúi đầu ánh mắt thoáng nhìn cây roi da đang quấn ngơi nghỉ trên tay nhà bạn, cười cười nhị tiếng khanh vị khách. Tương bốn lo ngại, bả vai co rụt lại, theo phản xạ ngón tay sờ xuống bên dưới gối, định đọc laptop cho Hà Dĩ Kiệt.

Cô rất sợ, nỗi lo lắng chẳng thể nói ra đc, dù rằng nhà bạn xông vào của phòng của cô chỉ với 1 phụ nữ, tuy vậy tương tự ban đêm đấy ở Cam Túc, cô vô cùng run sợ, sợ hy vọng chết luôn!

nhưng mà góc nhìn cô sẽ hoàn toàn có thể nhìn được bao bọc, dù ánh sáng mờ nhạt, lay động, cô hoàn toàn có thể nhận ra bên ngoài chi tiết người trong gia đình khác biệt, nhưng mà đến cực độ có bao nhiêu mình, thì cô cũng không rõ.

Tương tư mong muốn nỗ lực để cho chính bản thân mình trấn tĩnh lại, ao ước nỗ lực lục lọi lại trong hồi tưởng, xem cuối cùng cô sẽ đắc tội sở hữu ai, nhưng mà bây giờ trong đầu cô chỉ sở hữu sự trống rỗng…

Liệu với cần là quân thù đang hãm hại ba ba tuyệt không? Thật sự cô cũng chưa bao giờ. Ba ba cô sẽ chết, tư năm qua cũng không có thấy gì có người trong gia đình tậu tới làm phiền cô, tuy kể có thể vì cô noi theo Hà Dĩ Kiệt, nhưng thực sự hết sức vô lý bởi bình thường không phải với một tý động tĩnh gì hết, vậy đây rất có thể là ai chứ? Bè phái cùng học trong trường cô đều chung quan hệ rất hay, không người nào chán ghét cô cả!

“Cô…cô, sau cuối cô là ai! Nếu như không nói… Tôi, tôi vẫn báo cảnh sát. . .”

Đọc truyện sắc sủng hay nhất tại đây

lúc này Tương tư đang run hết từ đầu đến chân. Cô định giơ laptop điện thoại lên dự định hiểu máy tính bảng cho Hà Dĩ Kiệt, mà mồm lại kể báo cảnh sát định hù dọa Đỗ Phương Phương.

ai ngờ, tay cô vừa rút ra khỏi chăn, còn chưa tới kịp giơ lên, chỉ nghe bên điều tiếng luồng gió vút qua một cái, ngay lập tức trên cổ tay lập tức truyền đến một trận đau nhức, dòng khó khăn mãnh liệt và gian ác cực kỳ, nó tương tự trọn đời cũng chưa đã từng được hưởng qua, mà sự khổ sở ấy lại cũng như loại đau của ngày đó, lúc anh đích thân hại chết đứa con của họ vậy, mẫu đau này còn dữ dội và bỏng rát hơn. . .

Cô bị đánh ngay sống bên trên chóng, mái tóc dài bóng loáng như lụa xòa xuống mặt. Dế yêu điện thoại rơi xuống đất, vỡ lẽ thành nhì mảnh. Khắp cơ thể cô vã ra một trận các giọt mồ hôi lạnh, sự đau đớn này đến cực hạn, thành ra ngay toàn quốc mắt cũng chẳng thể tuôn rơi nổi.

Cô run rẩy, bò lổm ngổm nghỉ ngơi đó, xương bả vai gầy đét nhô cao lên, bây giờ vì quá đau phải ko xong xuôi run rẩy.

Đỗ Phương Phương ánh mắt nhưng mà trong thâm tâm quan sát thấy cực kỳ ganh ghét. Trời sinh cô bản chất vốn luôn luôn cay cú lanh lẹ, từ bé đã sống lăn lộn trung tâm đám đàn ông, chuyên đi tấn công lộn, leo trèo mãi cho đến lúc cô trưởng thành và cứng cáp. Thành thử tất nhiên cô không nhìn nổi bộ dáng 1 cô bé không đc rèn luyện, cơ thể mềm mại yếu ớt như vậy. Làm việc trong góc nhìn cô, những thiếu nữ vậy đó phần nhiều là họa thủy, hầu hết là yêu quái tinh! Chính đàn ông đã trở nên các nàng với bộ dáng kiểu điềm đạm đáng yêu như thế này lường gạt, sau đó tâm khảm thay đổi điên loạn, chỉ biết vung tiền như rác đặt nuông chiều, bao nuôi, mà không buộc phải được hiểu mọi thành viên gia đình vợ chính thức của mình vẫn nơi nào nữa!

Cô, Đỗ Phương Phương này, tuy nhiên không phải quả hồng mềm, ước ao cô người thương ốm ko đứng đắn kia vào cửa để bóp bẹp cô sao, vậy cũng đề xuất xem trước một xíu rằng, cô, Đỗ Phương Phương này, có đề xuất là người thuận lợi mặc kệ đặt thành viên gia đình không như cọ xát, bóp nặn hay là không đã!

cái roi ngựa trong tay roi lại vung ra vút lên vai Tương bốn. Cô không nhịn được nữa, từ miệng cô phát ra một tiếng thét chói tai thê lương, cả người giống bị điện giật lăn lộn sống trên chóng. Bên trên lưng của cô sẽ có 1 đường máu nằm vắt ngang siêu trang nghiêm, xé cái áo ngủ bằng vải bông mỏng manh cô đang khoác trên người trên mình rách thành mảnh vụn…

Tương tứ chỉ xiêu bạt này sự đau buồn này tưởng như còn khó chịu hơn cả bài toán lột da lóc xương. Lực vụt của mẫu roi bên trên ấy sở hữu các chiếc gai, mạnh đến dọa mình tạo thành vết thương gian nan bỏng rát, nhân thể kéo toạc 1 vệt máu giết mổ lộn lạo…

Nước mắt của cô ra sức tuôn rơi, khắp cơ thể cô chật vật dụng, nhìn tương tự một con chó bị tấn công rơi xuống nước vậy. Cô gào lên lăn lộn, ngã từ bên trên giường xuống đất, nặng nại nhào vào trên thảm trải sàn, nhưng đang không sao chịu chứa nổi sự gian truân. Cô lăn lộn giãy giụa không dứt, không sao giới hạn được. Sự đau khổ này không thể nào mường tưởng nổi… Cô chỉ hận vì sao bạn không chết đi, vì sao giờ khắc này cô lại không chết đi như là đứa con của mình, vì sao nghỉ ngơi Cam Túc cô lại không trở nên phần lớn mình kia tấn công cho chết đi, vì sao lúc tam ba mẹ chết thì cô lại ko chết theo luôn…
Chúc bạn đọc truyện đừng bỏ lỡ tình ái vui vẻ!

Coi thêm list Đam mỹ sinh tử văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *