Đọc truyện tiên hiệp “Nguyên tôn” tác giả Thiên Tằm Thổ Đậu

Đọc truyện tiên hiệp “Nguyên tôn” tác giả Thiên Tằm Thổ Đậu

Nguyên Tôn

Chương 7: Vùng đất thần bí

Ánh sáng mãnh liệt chiếu vào trong mắt, theo ngay sau đó chính là một cỗ lực lượng dữ dội ập tới, Chu Nguyên cảm thấy đầu váng mắt hoa, tương tự bị rơi vào trong giữa dòng nước xoáy.

Cũng may là cảm giác như bị xé rách này cũng không kéo dài quá lâu, Chu Nguyên cảm giác được có một cỗ cự lực ùa tới, ngay sau đó, thân thể của hắn trực tiếp bị hất bay lên.

Bịch!

Thân thể của Chu Nguyên bị nện mạng lên mặt đất, ăn một miệng toàn đất, bất quá hắn vẫn tỉnh táo cảnh giác, cơ hồ vừa mới vấp ngã xuống đất xong, hắn không màn tới những gian khổ trên người, nóng vội lăn một vòng, tránh khỏi nơi đó.

Cùng lúc đó, thiết phu văn nhưng mà Chu Nguyên đã sớm tuyên khắc trên cánh tay cũng lập tức phát ra ánh sáng mờ ảo, có thể khởi động bất cứ lúc nào.

mà dễ dàng là công kích xuất chợt xuất hiện bất ngờ mà hắn vẫn nghĩ không có hiện ra, thân thể vẫn căng cứng của Chu Nguyên lúc này thế hệ dần thả lỏng, lúc này hắn thế hệ nhàn nhưng mà chu đáo tới những biến thành của cảnh tượng tầm thường quanh.

– Nơi này là….?

Chu Nguyên mở phệ nhị mắt nhìn khắp nơi, sơn động kia đã sớm mất tích không còn gì nữa, thay vào đó là một khu rừng rậm cổ kính mà u tĩnh, từng thân đại thụ che trời mọc lên sừng sững, cành lá xuất xắc tươi, che bí mật bầu trời.

Bên cạnh có một dòng suối bé bỏng nước trong veo, phát ra tiếng nước chảy róc rách, cảnh tượng cực kỳ êm đềm.

– Nơi này là đâu?

Chu Nguyên quá bất ngờ tinh vi, đầu óc mơ đại dương, hắn còn nhớ rõ, mới khi nãy hắn còn đang ngồi trong mật động ở từ đường, sao chỉ mới chớp mắt đã tới nơi lạ lẫm này?

– Kỳ lạ.

Chu Nguyên nhíu mày, nâng mắt nhìn quanh, chẳng lẽ, cái đọc là đại cơ duyên kia chính là nơi này xuất xắc sao?

– mà nơi này chẳng có đem một bóng người….

Chu Nguyên bã nói thầm, ánh mắt nhìn đến nhìn lui, trong nháy mắt tiếp theo, đồng tử của hắn đột co rụt lại, vẻ mặt cũng cứng đờ, bộ dạng tương đương chạm chán phải quỷ vậy.

bởi vì lúc này hắn mới nhìn thấy, không biết từ khi nào, ở dưới một cội đại thụ trước mặt đã xuất hiện một bóng dáng đẹp tươi.

Nhìn kỹ lại thì đó là một thiếu phụ mặc áo xanh, thiếu phụ có vóc người thon dài tinh tế, lúc này đang dựa lưng vào thân cây, ánh mắt sáng quắc im thin thít nhìn về phía hắn.

Ánh mắt của Chu Nguyên và cô giao nhau, đột có cảm giác da đầu run lên rất tinh vi.

Bất quá định lực của Chu Nguyên xem như không tệ, nhanh nhảu bình tâm lại, lúc này trên gương mặt non nớt hình thành một nụ cười tươi, cố gắng trình diễn bạn dạng thân mình vô hại lắm thay, sau đó ôm quyền nói:

– Vị tiểu tỷ tỷ này, không biết nơi này là đâu? Tại hạ Chu Nguyên, trong lúc vô tình đi vào đây, nếu có gì mạo phạm, kính mong người chớ trách tội.

phụ nữ trước mặt thoạt nhìn tuổi tác chỉ xêm xêm với hắn, bất quá những lúc thế này, miệng lưỡi dẻo một chút thì không sai đi đâu được.

nhưng cô đàn bà áo xanh thần bí kia cũng không xem xét đến sự cung kính của Chu Nguyên eo thon nhỏ lắm, bàn tay ngọc ngà của cô giơ lên vén đi một lọn tóc trên trán, sau đó cất bước đi đến chỗ Chu Nguyên.

Cô đi ra khỏi bóng râm, lập tức có ánh mặt trời chiếu lên người cô, nhưng mà theo cô đến gần, Chu Nguyên mới nhìn cô kỹ hơn, trong mắt lập tức nhịn không được nhưng mà hình thành vẻ kinh diễm.

thiếu nữ kia có da thịt trắng ngần như tuyết, tóc đen cột hờ hững, một thân áo xanh mộc mạc mà lộ rõ những đường cong uyển chuyển trên người, cô có được ngũ quan tinh xảo, khác biệt là đôi mắt sáng ngời như châu ngọc kia, như là lấy theo sự thần bí nào đó, có vẻ linh hoạt kỳ ảo, lại vô cùng thâm thúy.

Cô phụ nữ kia đặt bước tới những ánh nắng chiếu rọi trên đất, sau lưng là cổ thụ che trời, gió nhẹ thổi qua khẽ hất tóc mái của cô, ở giữa mi tâm trắng nõn của cô Hình như có một đồ án cổ đại hiện lên, lộ ra vẻ thần bí không cách nào mường tưởng được, mà một màn này, lại đẹp tới mức làm cho Chu Nguyên cảm thấy hít thở không thông.

– Tiểu tỷ tỷ…

Chu Nguyên cố gượng cười, tuy rằng cảnh tượng trước mặt rất xinh xắn, mà hắn vẫn giữ chút đề phòng, bởi mặc kệ là nơi lạ lẫm này, giỏi là cô phụ nữ thần bí trước mặt, đều vượt khỏi hiểu biết của hắn.

– Tiểu tỷ tỷ?

Nghe thấy Chu Nguyên gọi như thế, đàn bà áo xanh kia bỗng cong môi, giống cảm thấy hấp dẫn lắm.

Cô dò xét Chu Nguyên với vẻ hưng phấn một lúc, sau đó thế hệ lẩm bẩm:

– Hắc gia gia nói quả không sai, hôm nay thật sự sẽ có người đến nơi này…

– Cái gì?

Chu Nguyên không nghe rõ.

mà thiếu phụ áo xanh kia cũng không cẩn thận đến hắn nữa, trực tiếp xoay người, đi về phía khu rừng rậm kia.

Lúc đi ngang qua thân đại thụ khi nãy, phụ nữ lại lạnh lùng gọi một tiếng.

– Thôn Thôn, về nhà thôi.

Nghe thấy đàn bà áo xanh nói vậy, Chu Nguyên lập tức nhìn thấy đúng là ở dưới cội cổ thụ kia có một con thú bé nhỏ màu xám đang nằm sấp ở đó, con thú nhỏ xíu kia tương tự một chú chó bé xíu, nhìn qua không dễ nhìn chút nào.

– Một sủng vật tương đương chó sao?

Chu Nguyên nói thầm.

Ngao ngao!

tương đương nghe thấy những gì Chu Nguyên vừa nói, con thú bé dại kia lập tức xù lông, sau đó quay sang gầm gừ với Chu Nguyên, chỉ nên vì thân thể của nó nhỏ quá, vậy nên tiếng gầm của nó chẳng có chút uy hiếp nào, ngược lại còn tiếp vẻ khá đẹp đẽ.

Con thú ốm kia giống như cũng phát hiện tiếng gầm của nó không dọa được Chu Nguyên, cái đuôi dựng thẳng lên, nhảy tới trước mặt một phiến đá bự, sau đó há miệng, cắn mạnh một cái.

Đọc thêm truyện đam mỹ

Rốp rốp rốp rốp!

Nó cắn xuống từng cái từng cái, chỉ thấy phiến đá béo kia thoáng cái đã bị thu gầy lại với vận tốc kinh người, cơ biển chỉ mấy giây ngắn ngủi thôi đã biến mất sạch sẽ, nhưng mà những mảnh đá bị cắn tí hon đó cũng đã nuốt hết xuống cái bụng nho nhỏ dại của con chú bé bỏng kia.

Vẻ mặt của Chu Nguyên lại cứng đờ lần nữa, sau đó âm thầm hít sâu một hơi, ánh mắt bối rối nhìn nào con thú bé bỏng có bộ dạng giống hệt chú chó bé kia, rốt cuộc nó là thứ gì đây? Một cục đá béo như thế cư nhiên bị nó cắn vài cái nuốt trọn mất tiêu?

Răng và khẩu vị của nó thật đáng sợ!

Chu Nguyên lau mồ hôi lạnh, không dám xem thường con chú nhỏ này nữa, hàm răng của nó có thể xử lý dễ dạng cả một phiến đá to, huống đại dương gì là thân thể bé dại teo này của hắn?

Chẳng trách lại gọi nó là Thôn Thôn…

Nhìn thấy vẻ rúng động trên mặt Chu Nguyên, con thú bé tên Thôn Thôn kia đắc ý lắc lắc tinh thần biến cái đuôi, sau đó quăng cho Chu Nguyên một ánh mắt khinh khỉnh vô cùng nhân tính hóa rồi lắc đuôi chạy theo thiếu nữ mặc áo xanh kia.

Lúc đàn bà kia đi vào bên trong bóng rừng thì hơi nghiêng đầu, khẽ hếch chiếc cằm trắng muốt với Chu Nguyên.

– Muốn tìm đại cơ duyên của ngươi thì đi theo ta.

Nói kết thúc thì cô đã bước vào bên trong cánh rừng, bóng dáng đáng yêu thoắt ẩn thoắt hiện bên trong khu rừng.

Chu Nguyên nhìn về phía cô thanh nữ áo xanh và con thú nhỏ bé đã đi xa kia, trên mặt thoáng chút do dự, hầu như những thứ ở nơi này đều có vẻ cực kì thần bí, khiến cho hắn không thể nắm rõ được gì, nên hắn cũng không hiểu do sao thông qua bệ đá trong mật động nơi từ đường của đàn họ lại đi tới nơi lạ lẫm này…

Bất quá, nếu như đã đến rồi thì rõ ràng không còn đường lui nữa, hắn không muốn trắng tay nhưng về.

Hô.

Chu Nguyên hít sâu một hơi, sau đó cũng không bởi vì dự nữa, nhanh nhẹn cất bước chạy theo thiếu phụ và con thú nhỏ dại ở phía trước….

Một nam một nữ một thú đi bên trong khu rừng rậm hoang sơ, thảm cỏ mướt xanh mơn mởn, thi thoảng cũng sẽ có tiếng thú rống béo tràn ngập vẻ dữ dằn khát máu vang lên từ phía xa, mà mỗi lúc như thế, Thôn Thôn vẫn luôn đi bên cạnh thiếu phụ kia cũng sẽ gầm lên một tiếng, mặc dầu tiếng không vang, nhưng tương đương cả khu rừng cũng sẽ trở nên im bặt, tựa như e sợ oai phong của con thú bé xíu kia.

Chuyện như thế khiến cho Chu Nguyên nhịn không được nhưng quay đầu nhìn thoáng qua con thú nhỏ bé thần bí kia, vật gầy thoạt nhìn như là một chú chó con lông xám này Trong khi có chút bất phàm.

Tham khảo thêm thể loại truyện light novel

Cô thanh nữ áo xanh kia rõ ràng không có ý nhiều lời với Chu Nguyên, thì là Chu Nguyên cũng chỉ có thể im lặng đi theo sát phía sau.

Cứ đi mãi như thế, ước chừng nửa canh giờ sau, Chu Nguyên chung cục cũng thấy cô phụ nữ áo xanh kia dừng bước.

– tới rồi.

Thanh âm của người đàn bà áo xanh vang lên ở phía trước, trong lòng Chu Nguyên sẽ run lên, ngẩng đầu nhìn tới, ánh mắt xuyên qua những bóng râm trong cánh rừng sum sê, sau đó hắn liền nhìn thấy, ở một khoảng đất trống ở cánh rừng phía trước có một mái nhà tranh.

Bên ngoài nhà tranh có một hàng rào vây quanh, còn ánh mắt của Chu Nguyên cũng dừng lại trước ngôi nhà kia, ở đó có một chiếc xích đu, lúc này có một vị lão nhân áo đen đang nằm ở trên đó, khẽ lắc lư.

tương đương cảm nhận ra ánh nhìn vũ động càn khôn của Chu Nguyên, lão nhân kia ngước mắt nhìn lại Chu Nguyên.

Nhìn vào hai mắt của lão nhân, trong lòng Chu Nguyên cũng thầm rung động, vì bên trong đôi mắt kia tương đương mang theo một loại tang thương không thể nói thành lời, tựa như đã từng qua bao thăng trầm năm tháng.

Đồng thời, Chu Nguyên cũng có thể cảm giác được sự già nua mục ruỗng đang vây quanh lão nhân kia.

Bất quá, trong một thoáng chạm mắt kia, Chu Nguyên cũng có cảm giác tương đương bị người ta nhìn thấu toàn thân, tựa như toàn thể kì quái của hắn lúc này đều bại lộ ra hết trước mắt của lão nhân áo đen kia.

– Ha ha, quả nhiên có người đến rồi… Còn là một tiểu tử có được thánh long khí vận nữa.

Lão nhân áo đen kia nhàn nhã thu hồi tầm mắt, thanh âm khàn khàn truyền tới, lọt vào trong tai Chu Nguyên thì lại như tiếng sấm rền.

– chỉ nên tiếc thay, thánh long khí vận đã bị kẻ khác cướp đi, còn bị hủy thánh long căn, ồ, đây là ân oán long độc à?

– Thảm quá, thật là thảm quá…

Đọc full link truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *